Nghe qua ai
cũng tưởng là tôi đang quit bỏ café là món mà tôi thích và nó theo tôi bao
nhiêu năm rồi. Không phải vậy là tôi đang chào…đón nó mỗi sáng đó mà. Có một
người bạn, thỉnh thỏang mỗi sáng hay đánh thức tôi bằng email …thức dậy chưa để
cùng đi uống café. Nói như là thật, làm tôi nhớ lại những ngày còn nhỏ hay lê
la đến quán…
Bến Tre của tôi
nhỏ bé lắm. Vì vậy làm gì ai cũng biết, tin tức
còn nhanh hơn trên đài phát
thanh. Thấy dể sợ lắm. Đã vậy còn thêm mắm thêm muối vào…Một con bạn trong
nhóm, chiều qua vừa đi chơi với bồ thì hôm sau ở trường đã có nghe tin đó rồi.
Con nhỏ không còn dám chối quanh vì đang lo sợ bà chị làm cô giáo ở trường biết
là chết.
Ở nhà mỗi sáng
thì con bé Nương giúp việc nhà tôi hay cầm ly đến quán café gần nhà, cái quán
nằm trên miếng đất của bà Hội đồng Thuận. Quán bán café được lắm, Nương hay mua
cho tôi ly café đen đá, ít đường. Tôi
không thích chè café là tiếng mà tôi gọi khi thấy ai bỏ nhiều đường vào ly
café. Con bé hay nói với tôi là sao chị uống café gì mà đắng nghét, giống như
thuốc bắc…
Hồi đó mỗi
tuần họp Du Ca ở sân trường THCLKH xong là cả bọn hay kéo nhau ra ngổi ở quán
Ngy. Tôi thích nhâm nhi ly café đen đá và nghe nhạc buồn. Lúc đó cái bệnh dị
ứng với khói thuốc của tôi chưa có. Nếu không thì làm sao tôi chịu được cái màn
khói quyện bay lên cao…
Thời con gái có
nhiều mộng mơ. Tôi mơ được yêu, một chàng không cần đẹp trai nhưng phải cao lớn
có dáng dấp đàn ông. Hai đứa sẽ cùng đi uống café để tôi nhìn người yêu tôi thả
những vòng khói tròn tròn bay lên không .
Chỉ là mơ với
mộng, cái ước mơ thầm kín đó tôi dấu kín trong lòng không dám thổ lộ với ai kể
cả đám bạn quỷ sứ của tôi. Chúng mà biết thì xấu hổ lắm, chọc cho mình chỉ có
nước độn thổ để trốn.
Sang bên đây
năm 82 tôi đi làm về Auto Cad. Hồi đó
không có vẽ hiện đại bằng computer như bây giờ. Ngồi trên cái bàn to tướng, cả
người phải bò nằm lên cái bãng vẻ thật to. Rồi bôi sứa lung tung, mấy cái bụi
đó nó gần mủi tôi nên chui vào. Lúc đầu chỉ là hách xì nhẹ, sau thì …khỏi nói,
thành bệnh dị ứng mà mỗi ngày phải uống thuốc. Tên thuốc tôi thuộc làu. Lọai
nào uống, lọai nào xịt…Sau đó tôi có đi thử xem tôi bị dị ứng với thứ gì. Bác
sỉ cho những thứ đó trên lưng của mình
rồi nhìn mà biết kết quả. Nhìn tờ giấy kết quả mà tôi rụng rời. Ba cái chánh là
bụi bậm, lông chó mèo, cây dương xỉ…còn lại thêm một mớ nửa. Xem ra cuộc đời
tôi kể như mất hết phân nửa niềm vui. Nhưng bây giờ thì tôi biết ra có nhiều
người sang đây chừng 3 năm thì bị như tôi, kể ra củng mừng vì có người cùng san
sẻ niềm đau dị ứng. Tôi cũng có đi bác sỉ trị bệnh.
Tôi còn nhớ ông
bác sĩ người Đại Hàn ở San Leandro
xa lắc mà tôi phải đến vì nghe nói hay. Ông ấy châm mấy cái huyệt trên mặt tôi,
nhất là ở mủi. Cũng không hết. Sau đó
tôi đến bác sĩ Helen Mak là người nỗi tiếng về bệnh dị ứnng. Mỗi tuần rồi mỗi tháng tôi đều đến Bác sỉ
chuyên về dị ứng để chích một mũi thuốc vào cánh tay. Tôi phải trả tiền thêm vì
bảo hiểm không cover hết.
Một hôm đang
ngồi ở phòng ngòai chờ vào chích thì nghe có vài người đang chờ nói chưyên với
nhau. Có ngừơi khoe đã đến đấy 5 năm, có người 7 năm. Tôi tò mò hỏi…vậy mình
chích bao lâu nhỉ? Điều nầy tôi lại quên hỏi bác sĩ. Người đó trả lời… không
biết chắc chích tới ngày …chết quá vì ngưng chích là bệnh sẻ tái phát. Sau đó
có nhiều bài báo đăng tin là chích nhiều thì không tốt cho xương nên tôi không
đi chích nửa. Tính ra tôi chích mới có 3 năm.
Chổ tôi ở còn
có tên là thung lũng hoa vàng. Mỗi năm hoa nở nhiều vào tháng 3 và tháng 4. Năm
nào mưa nhiều thì hoa nhiều và tôi tha hồ hách xì. Đi đâu cũng thấy thiên hạ
sụt sịt khổ vì cái mủi. Đi ngang qua mấy
quán café thấy thiên hạ ngồi trong và phía ngòai quán, phì phà điếu thuốc mà
mình ở xa cũng ngửi thấy để rồi hách xì.
Có một lần vào
quán café Ngy nhìn một cặp tình nhân bước vào, ngồi bên nhau, thì thầm to nhỏ.
Anh chàng hỏi nhỏ rồi lấy muổng múc đường bỏ vào ly café cho nàng. Một lát sau
thì anh chàng lấy thuốc ra, rít một hơi thả khói thuốc bay bên cạnh cô bạn gái
xinh xinh đang cúi mặt sau mái tóc dài. Anh Thư nói nhỏ …thấy tình chưa? Tôi mắc cở cúi xuống khuấy ly café
của mình như thầm nói…tao cũng thấy vậy.
Sau khi lên Saigon vào Luật, tôi cũng chưa tìm được anh chàng nào để
mời mình đi uống café. Tôi rất ngại vào quán một mình.
Nhà tôi ở, đi
dọc theo trong hẻm ra ngòai đường Đại lộ Cộng Hòa, bây giờ đổi thành tên Nguyễn
văn Cừ. Ngay góc hẻm có một quán café củng đông khách lắm. Ba và tôi thỉnh
thỏang đi bộ ra uống café và ăn sáng ở đó. Hai cha con có khi chở nhau qua quán
café Năm Dưởng bên Nguyễn thiện Thuật. Café
ND nổi tiếng thơm ngon và có
nhiều người ngồi uống café vào buổi sáng.
Sau nầy mỗi lần
về tôi hay ngồi một mình ở Grival đối diện Quốc hội củ. Ngồi một góc nhìn ra
khung cảnh ở ngoài. Ly café đen đá và cái bánh Patê Chaud ở đó thì tuyệt, lại
có dịp ngồi nhìn và nghe tiếng ồn ào của xe chạy dù cửa đóng kín. Cái cảm giác
năm xưa tuy không tìm được nhưng mùi café củng gợi cho tôi một chút gì của ngày
xưa.
Tôi hay lang
thang một mình trên phố hay ngồi vào những quán có không khí tỉnh lặng để tìm
lại gì tôi củng không biết nhưng mổi lần ngồi khuấy ly café đen thì tôi chạnh nhớ đến ngày
xưa chân sáo của tôi. Thuở mà tôi chưa biết lo lắng đến cái ăn, cái mặc của
mình. Sau 75 tôi đi làm ở Cảng Saigon, mổi khi lên ca đêm đến sáng mới về thì đã mệt và vào ngủ ngon lành.
Thức dậy thì đã có ly café của Ba mua để sắn trên bàn. Tôi vẩn nhớ, nhớ hòai
những kỷ niệm ấu thơ với những mơ ước thầm kín của đứa con gái mới lớn.
Hôm qua là ngày
giổ của Ba tôi. Tôi đã cúng Ba tôi món bánh xèo mà Ba tôi lúc sanh thời thích
và một ly café đen đá. Tôi vừa quậy vừa
nói thầm…Ba ơi về ăn bánh xèo và uống café với con gái cưng của Ba nhen Ba.
Nguyễnthikienhoa
(08-01-2007)



