Cali , tháng 12 năm
2013
Bạn thân,
Nhận thư các bạn
cùng lời khen nhiệt tình khiến tôi cảm động và sung sướng lắm, vì bạn cũng đồng
quan điểm với tôi. Có điều bạn nói…bạn bận quá không có thì giờ để liên lạc với
Thầy Cô và khâm phục tôi làm được điều đó.
Bây giờ mình đem
chuyện này ra phân tích nhen.
Thời giờ với ai cũng
quý báu vì nó qua đi thì không trở lại. Bạn với tôi cùng sống trên quả địa cầu,
cũng có hai mươi bốn giờ như nhau, nhưng chia thời gian làm việc thì ... có
khác.
Bạn vì sinh kế phải
đi làm, tôi cũng vậy. Bạn lại khác tôi ở chỗ không có ở chung với má chồng như
tôi. Chồng tôi là con một, chúng tôi rước bà sang 22 năm về trước. Bà bị mù một
mắt, mắt kia bị đục thủy tinh thể (chataract). Cả nhà phải xúm nhau năn nỉ để
bà đi giải phẫu con mắt đó vì sợ không may bà mù luôn thì sao? Cũng may, cuộc
giải phẫu tốt đẹp, bà nhìn thấy được một thời gian. Bây giờ đã sang tuổi 89, bà
chỉ thấy lờ mờ. Trong nhà, phải mở đèn cho bà thấy đường mà đi.
Ngày ngày tôi lo ăn uống
cho bà ba lần. Bà còn tự mình đi lại được, và tự hâm thức ăn, có khi tôi hâm
sẵn mang đến cho Bà. Nói chung, chuyện lo cho má chồng là bổn phận dâu con,
tôi không có gì phàn nàn vì má chồng rất tốt với tôi, tôi xem bà như mẹ ruột.
Bạn hay tâm sự với
tôi việc làm ăn của bạn .. lên như diều, với những thành quả thu thập được...
Bạn còn khoe chuyện đi du lịch nước ngoài, thăm đủ nơi, đủ chỗ…Tôi cũng đồng
ý, vì còn sức khỏe thì cũng nên đi, lỡ mai mốt lại buồn, vì không còn sức để
đi được.
Nếu bạn nói bận việc,
hoặc xa xôi nên không đến thăm Thầy Cô được, thì tại sao bạn không phone cho
Thầy Cô,? Dù chỉ một lời thăm hỏi...? Tôi dám chắc là bạn sẽ thấy vui khi được
nghe tiếng Thầy Cô reo vui khi nghe tiếng bạn.
Tại sao bạn phải chờ
đến ngày Lễ Thầy Cô mới mời Thầy Cô lên để tặng hoa…Tôi nghĩ, giây phút đó Thầy
Cô cũng vui, nhưng sao không làm được ngay bây giờ, mà phải đợi mỗi năm một lần
để làm chuyện đó? Bạn còn nhớ câu chuyện: "Mai ăn khỏi trả tiền"
không? Việc gì làm được hôm nay thì chớ nên để ngày mai!
Thầy Cô giờ đã già,
tuổi hạc đã cao, không chờ lâu được đâu. Bạn nên làm chút gì cho Thầy Cô vui.
Có những Thầy Cô
không phải là Thầy dạy học tôi, nhưng cơ duyên đã cho tôi gặp Thầy Cô và mối
liên lạc ngày thêm tốt đẹp. Khi tôi email hoặc phone, hay đến thăm thì thật là
quý. Cho dù Thầy Cô không nhớ bạn, nhưng
bạn nhớ Thầy Cô là đủ rồi.
Tôi phải cám ơn Minh Tâm, chị Nguyệt Thorakao
và vợ chồng Ngọc Hà. Nhờ các bạn ấy đến mà tôi mới có dịp lên thăm Thầy Cô Nguyễn
Đăng Phu và Thầy Cô Trọng Bùi, để rồi bây giờ trong tâm tưởng tôi vẫn còn nụ cười
hiền hòa của Quý Thầy Cô cùng ánh mắt reo vui khi thấy chúng tôi tới thăm.
Một số Thầy Cô cũng có email, bạn nên email
thăm Thầy Cô đi nha. Còn nếu bạn may mắn
ở cùng thành phố với Thầy Cô thì một ngày đẹp trời nào đó, bạn hãy đến thăm Thầy
Cô đi. Bạn sẽ không tưởng tượng nỗi vui mừng của Thầy Cô đâu! Tin tôi đi và hãy
làm điều gì bạn có thể làm được hôm nay cho Thầy Cô.
Bạn còn chần chờ gì
nữa mà không nhấc phone lên gọi thăm Thầy Cô của chúng mình?
Kim Ngân
CHSKH NK1966



